Friday, March 9, 2012

Huyễn hoặc

Hôm qua nằm mơ  thấy nhỏ Mai , nhỏ mà mình thích hồi học cấp 2 ấy . Mọi lần khi nằm mơ thấy nó là sướng lắm nhưng lần này chẳng có cảm giác gì . Nó đang có bầu, nhà nó  chuyển vào con hẻm đối diên và nó bầu bì gì đến nỗi phải có tới 2 thằng đàn ông chìa cái lon ra để “xi” nó tè , sao nó thê thảm vậy .

Tỉnh dậy , nó đã có con trai cách đây 6 năm rồi chẳng biết có thêm đứa con nào chưa nhìn lại mình kìa ngày ấy xa rồi có còn gì lưu luyến nữa đâu , chắc đấng tâm linh muốn gửi gắm cho mình giấc mơ đó để mình tu tập tốt hơn  . Nhan sắc chỉ là phù du thôi đẹp đó …rồi cũng xấu đó …vạn pháp vô biên …thế gian vô thường

Posted by styx6561 in 10:41:19 | Permalink | Comments Off

Saturday, March 3, 2012

Chiều không tên

Ông Trịnh Công Sơn có nói rằng nắng buồn hơn mưa vì mưa không có nhiều trạng thái như  nắng . Nắng có nhiều kiểu nắng : nắng sớm , nắng trưa ( nắng nóng ) nắng gắt , nắng chiều .

Buồn , chẳng biết làm gì chỉ biết nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực qua  buổi chiều tàn như  trong truyện Hoàng Tử  Bé của nhà văn Pháp  SP . Cậu hoàng tử  nhỏ còn buồn đến vậy thì người lớn buồn đến thế nào nữa . Buồn , ta nghe nhạc đi bài hát của nhạc sĩ Vũ Thành An  là Bài Không Tên Số  8  nói về một buổi chiều xuống trong lòng trống rỗng , hồn ở một nơi xác ở một nơi . Mệt rũ rượi , mỏi mệt quá chỉ mong muốn một tương lai tươi sáng hơn hôm nay . Ôi ta ơi , ta đánh mất cái ta lúc nào vậy để ta phải thốt lên lời

…………về sau và nhiều năm sau nữa có buồn nhưng vẫn chưa bao giờ bằng hôm nay …………..

Bài Không Tên số 8

Chiều thơm, ru hồn người bềnh bồng
Chiều không, im gọi người đợi mong
Chiều trông cho mềm mây ươm nắng
Nắng đợi chiều nắng say
Nắng nhuộm chiều hây hây

Ngày đi qua vài lần muộn phiền
Người quen với cuộc tình đảo điên
Người quên một vòng tay ôm nhớ
Có buồn như  vẫn chưa
Bao giời bằng hôm nay

Vắng nhau một đêm, càng xa thêm ngàn trùng
Tiếc nhau một đêm, rồi mai thêm ngại ngùng
Bao lâu rồi tiếc, những ngày còn ấu thơ
Lần tìm trong nụ hôn
Lời nguyền xưa mặn đắng

Về đâu, tâm hồn này bềnh bồng
Về đâu, thân này mòn mỏi không
Về sau và nhiều năm sau nữa
Có buồn nhưng vẫn chưa
Bao giờ bằng hôm nay

Posted by styx6561 in 08:10:06 | Permalink | Comments Off

Wednesday, February 29, 2012

Chúa ơi 29/02

Hôm nay ngày 29/02  là một ngày đặc biệt không hả năm 2012

 Tôi nhớ câu đố như  vậy :  có một cô gái tổ chức bốn lần sinh nhật đến lần thứ  5  cô gái được phép đi lấy chồng . Hỏi cô gái bao nhiêu tuổi và sinh nhật của cô là ngày mấy tháng mấy ?

Một năm có 365 ngày và cuộc đời chỉ có 60 năm , trong 60 năm đó dư  ra được 15 ngày

15 ngày đó rơi vào tháng 2 là tháng của mùa xuân

chúa trời có lập trình gì cho con người vào những ngày đó không

nhớ 24 năm trước thầy dạy toán nói về ngày 29/2 ra sao ?

Ôi ! ta lại tản mạn về toán học và thiên văn mất rồi , ơ kìa toán học cùng với thiên văn có liên quan tới chúa trời không vậy . Ta lại yêu mùa thu ngay trong tiết xuân này

Bài hát

Đêm Thu ( tác giả  Đặng Thế Phong – Ngọc Lan hát )

Posted by styx6561 in 08:58:27 | Permalink | Comments Off

Monday, February 20, 2012

Phôi Pha

Bây giờ là tháng hai  dương lịch và tết trên quê hương tôi đã qua vài tuần . Phảng phất hương vị tết , hương vị nồng nàn ấm áp của mùa xuân lúc này là 10h đêm ngày thứ  sáu   17/2 tôi vẫn giữ  thói quen bật chiếc radio cũ nghe khúc nhạc tình .

Bài hát mở đầu cho đêm nay là bản dạ khúc cho tình nhân , một bài ca tôi đã nghe Ngọc Lan hát nhiều lần rồi , tôi cứ  nghe một cách lơ đãng phiêu bồng để thời gian của khúc nhạc tình lướt qua hằng đêm  . Bất chợt một bài hát xuất hiện kéo theo một cái buồn vô hạn tới chiếm tâm hồn tôi , tự  nhiên tôi buồn như  thể chưa bao giờ buồn bằng hôm nay .

Vì sao tôi lại buồn não nuột đến vậy ,khúc nhạc tình chỉ là để giải trí thư  giãn,  tôi đâu đã trải qua những mất mát trong tình yêu  chưa vướng víu tơ lòng lần nào mà sao cứ  như  tôi đã yêu nhiều lắm vậy  cảm giác đó tôi không thể hiểu .

Tôi đã từ bỏ rất nhiều thứ  , tôi hướng tâm hồn mình theo triết lý phật giáo  và thấy mình vẫn còn trần tục nhiều lắm . Vẫn chưa thoát khỏi phiền não đâu những thứ  vẩn vơ vô hình đó ….chưa chấm dứt được cái thực tại này đâu.

Ôm lòng đêm
Nhìn vầng trăng mới về nhớ chân giang hồ
Ôi phù du
Từng tuổi xuân đã già một ngày kia đến bờ
Đời người như  gió qua

Không còn ai
Đường về ôi quá dài những đêm xa người
Chén rượu cay một đời tôi uống hoài
Trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi

Về ngồi trong những ngày
Nhìn từng hôm nắng ngời nhìn từng khi mưa bay
Có những ai xa đời quay về lại
Về lại nơi cuối trời làm mây trôi

Thôi về đi
Đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa
Có nhiều khi từ  vườn khuya bước về
Bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa

Posted by styx6561 in 09:50:37 | Permalink | Comments (4)

Tuesday, February 14, 2012

Ôi ! Nhân Tình

Nghe khúc nhạc tình lãng đãng và trích đoạn một câu thơ lục bát qua giọng khàn buồn của Hạ Tuyên

…biệt ly dù ở ga nào

cho tôi ngồi một toa tàu lãng quên …

gõ thử  google xem câu thơ  trên trong bài thơ nào của tác giả nào , à thì ra nó nằm trong bài thơ  Hôm Nay của tác giả “thơ tình ngây thơ  yểu mệnh” Nguyễn Tất Nhiên

Hôm nay

khi không tình não nùng buồn

gót chân ai bỏ con đường nhớ nhung

gót chân ai nhẹ vô cùng

dẫm lên xác-lá-tôi từng tiếng kêu

gót chân ai bước, nhẹ hều

bước qua tôi, bước, hư nhiều thói quen!

 

khi không tình não nùng buồn

nhớ hôm qua vẫy tay ngừng ngập xa

tóc ai ngắn ngắn, như là

suốt đời chưa chịu thiệt thà chấm vai

suốt đời khét nắng rong chơi

kể như hơi hướm bàn tay tôi, thừa!

 

mừng em sớm biết lọc lừa

biết ngây thơ giả — biết đùa với đau!

 

biệt ly dù ở ga nào

cho tôi ngồi một toa tàu lãng quên…

Thôi  , tình hờ  nhé nhạc phẩm của Phạm Duy đó mà hương vị chua chát mỉa mai của tình yêu đôi lứa .

Trời ạ  , ta tỉnh hay đang mơ  đây phảng phất hương vị của ngày 14/02 lễ tình nhân valentine như  thế này sao ?

Posted by styx6561 in 08:28:22 | Permalink | Comments Off

Friday, February 10, 2012

Suối Tóc

Lần đầu tiên nghe   bài hát này  với giọng Ngọc Lan , giọng nàng trong trẻo nồng nàn đến nỗi ta cứ  thầm ao ước tìm được người con gái xinh đẹp như  thế  dịu dàng như  thế .Một người con gái xõa tóc dài mái tóc như  tơ  mượt mà êm đềm đứng bên cạnh một hồ nước trong vắt . Bóng nàng in xuống dòng nước rồi phảng phất trên con sóng nhè nhẹ gờn gợn , khung cảnh ngọt ngào xiết bao .

Rồi ta nghe Khúc Nhạc Tình nghe bài hát này qua giọng ca sang trọng quý phái của Châu Hà , có lẽ  Châu Hà ca bản này hay hơn Ngọc Lan vì đã thổi hồn vào bài hát

Posted by styx6561 in 08:02:00 | Permalink | Comments Off

Thursday, February 9, 2012

Giã Từ

Cuộc đời sinh lão bệnh tử  có gì là vui đâu

Vậy thì ta từ  giã nhé câu chuyện của một cô bé học cấp ba viết trên báo tường làm tôi lưu luyến mãi

Con đường đất đỏ bừng lên giữa hai hàng cây xanh mướt . Mặt  trời chưa lên hẳn nhưng không gian trước mắt tôi sao mà rực rỡ . Khúc dạo đầu của một ngày mới vang lên đâu đó trên những cành cây , líu lo bay vút lên bầu trời sáng trong . Tôi nghe bước chân mình nhẹ tênh như  chim sáo: ước gì tất cả mọi người đều cảm nhận được điều này . Nhưng đôi khi , những hạnh phúc đơn sơ nhất lại là thứ  khó đến với lòng người nhất , ngay cả với tôi , đây cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm qua có lại được cảm giác này . Cuộc sống đem đến cho ta tất cả , chỉ có điều , ta có mở rộng lòng ra đón nhận hay không .

Nhưng sao tôi lại ở đây ? Chẳng phải tôi đang ở trong thành phố , đang chen chân vào dòng người dày đặc tìm kiếm cho mình một chỗ đứng hay sao ? Một điều gì đó đã xảy ra? Điều gì? Tôi không nhớ nổi . Chỉ biết rằng tôi đang ở đây – phố biển thân thương . Thật dễ dàng để nhận ra điều đó khi tôi đang bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà , như chú chim non quay về với tổ sau những ngày bão giông .

Cánh cửa gỗ sơn xanh bạc màu , chìm ngập trong giàn hoa giấy trổ hoa trắng ngần . Tôi vẫn tự hào vì giàn hoa ấy trắng tinh khôi trong nắng sớm , trắng thanh thoát giữa đêm trăng . Tôi ước ao cuộc đời mình sẽ thanh cao , hiền hòa như giàn hoa ấy . Nhưng phải chăng sống đẹp , sống thuần khiết chỉ như  ánh trăng dưới nước , thật gần nhưng không bao giờ với tới .

- Bé út ơi , em ở đâu đó ?

Chị Hai , chẳng lẽ chị cũng mới về nhà ? Từ ngày chị theo chồng về Long An đến nay , em và chị hiếm khi cùng về sum họp dưới mái nhà này .

- Chị Hai , em nè! Chị về hồi nào vậy ?

Tôi không thể tin vào mắt mình . Đứng trước tôi không phải là người chị gái 24 tuổi đã kết hôn , mà là chị hai của năm về trước . Đúng , 10 năm về trước , cũng chiếc đầm trắng nhún bèo trên cổ và tay , cũng đôi bím tóc xinh xinh buộc nơ đỏ . Bất chợt , tôi nhìn sang trái , nơi vẫn đặt chiếc gương to ở đấy và hoảng hốt nhận ra một cô bé khoảng chín mười tuổi đang tròn xoe mắt nhìn tôi . Tôi đưa tay chạm vào gương , cô bé cũng xòe bàn tay nhỏ nhắn áp vào tay tôi .

- Em làm gì vậy ? Hôm nay bé út giỏi quá , không còn ngủ nướng nữa . Lại đây chị chải tóc cho rồi còn ăn sáng .

Tôi đi những bước chân ngập ngừng , lọ hoa giả của bố cao hơn tôi cả một cái đầu . Ngày tôi ra đi , miệng lọ chỉ ngang vai tôi thôi mà . Tôi là ai ? Cô sinh viên 19 tuổi hay cô bé 9 tuổi ?

Chị kéo tôi ngồi trước mặt và bắt đầu dùng tay chải mái tóc tôi:

- Chẳng bao giờ thấy tóc em đỡ rối cả , chị mà không chải bằng tay trước thì lược nhà mình có mà gãy hết .

Rồi chị cười , tiếng cười trong veo làm rộn ràng cả căn phòng bé nhỏ . Tôi cũng thấy lòng nhẹ hẳn , nụ cười nở trên môi tự nhiên như hoa nở lúc bình minh .

Chị mặc cho tôi chiếc áo như  của chị nhưng là màu xanh lam . Tôi không chịu thắt bím như  chị vì sợ rối tóc . Chị cột cho tôi chiếc nơ màu xanh , đuôi tóc lắc lư  trông thật xinh . Tôi thấy lòng rộn ràng hẳn lên , xoay người lại nhìn vào gương xem trên vai có mọc đôi cánh nào không vì thấy như bay bổng lâng lâng .Rồi nhận ra ý nghĩ của mình thật đáng buồn cười , tôi ngượng ngùng bước theo chị ra phòng khách .

Đúng như  tôi đoán , ba mẹ cũng là ba mẹ của 10 năm về trước . Tóc mẹ vẫn để dài , buộc gọn gàng đằng sau . Ba thì chưa đeo kính – cặp kính ba luôn quên mình để nó ở đâu .

- Còn nửa tháng nữa là vào năm học mới , hai cô bé của ba đã chuẩn bị gì chưa ?

- Nhất là con đó Đông , năm nay học lớp 9 rồi , phải cố gắng nghen con !

- Ba mẹ yên tâm đi ạ . Con sẽ học thật giỏi và còn làm cô giáo dạy thêm cho bé út nữa . Không có con thì nó sẽ đọc “trường lớp” thành “chường ớp” mất thôi.

Cả nhà nhìn tôi cười , ba còn đưa tay lên xoa đầu tôi nữa . Bàn tay ba mới ấm áp làm sao, đã lâu , lâu lắm rồi tôi không có được cảm giác này. Quên đi câu hỏi lớn trong lòng : “Tại sao mình lại sống trong quá khứ ? Chuyện gì đã xảy ra ?”. Tôi chỉ muốn sống trọn vẹn những giây phút này . Hiện tại hay quá khứ , thành phố huyên náo hay vùng biển bình yên , mọi sự giải thích đều không còn quan trọng khi trái tim đã có lý lẽ của nó .Hạnh phúc sống đầm ấm trong vòng tay người thân , chỉ thế thôi đã đủ sức nhòa mọi nghi vấn . Cây nhãn ngoài của sổ nhìn ngắm mãi gia đình tôi , nhìn ngắm mãi gương mặt tôi đang rạng ngời giữa những người thân yêu . Mấy quả nhã to tròn nhưng hãy còn cứng , ước gì chúng chín ngay thì hay biết mấy .

Sau cơn mưa , hơi đất lan tỏa . Chị Hai nhăn mặt vì vị nồng của đất . Tôi cũng từng như  thế , nhưng sau những tháng ngày hít khói bụi của thành phố , thì những dư vị đất quê khiến lòng tôi quá đỗi bình yên . Ba đã đến xưởng đóng tàu , mẹ cũng chưa về . Bán xong những con cá tươi ngon , hẳn mẹ sẽ trở về với những món quà nho nhỏ : khi thì chiếc bánh , khi thì củ khoai làm rộn ràng những tâm hồn thơ trẻ . Thật kỳ diệu được trở về sống những ngày thơ ấu . Phải chăng mỗi người đều được một lần sống lại những ngày tháng đã qua ? Hay là tôi đã đi những bước lạc lối nên vị thần thời gian cho tôi quay lại để sửa sai ? Đúng rồi , được làm lại từ đầu , tôi sẽ biết trân trọng gia đình mình hơn . Tôi sẽ không theo dì lên thành phố . Ngày tôi đi , ba mẹ buồn biết bao .

Ba mẹ có thể lo cho tôi học hết cấp ba rồi vào đại học , dù phải vất vả nhiều . Ba mẹ chỉ muốn ấp ủ tôi trong vòng tay , nhưng tôi đã vùng ra , bay đi bằng đôi cánh yếu ớt của chú chim non muốn ôm trọn cả bầu trời khi vừa bước vào lớp 10. Tôi không biết mình sẽ làm gì ở một nơi xa lạ , chỉ biết rằng mình sẽ được sống đầy đủ tiện nghi , được hối hả như người dân thành phố . Và để thấy mình là một người có bản lĩnh , tôi chẳng viết thư hay gọi điện về nhà . Dần dà , nó trở thành thói quen xa cách với gia đình . Những lúc cô đơn nhất , tôi thèm được trở về dưới mái nhà xưa , nhưng trước mặt tôi là hố sâu ngăn cách mà tôi không dám bước qua . Tôi ước ao được quay về , nhưng đó đâu phải đơn giản  là chuyện lên tàu…

Đêm đã về khuya , chị Hai nằm cuộn tròn như  một chú mèo ngoan ,mắt nhắm lại mà miệng như mỉm cười . Chị đã ngủ từ lâu , nhưng tôi vẫn còn thao thức . Người ta chỉ không ngủ được khi vui quá hoặc buồn quá . Và dĩ nhiên là phút giây này đây , tôi vẫn còn thức vì vui sướng . Một ngày bình yên đi qua kết thúc bằng nụ hôn lên trán của ba, chiếc chăn ấm của mẹ và bài hát của chị . Chị Hai luôn như  thế , trước khi ngủ phải hát , chị rất thích những bài hát về con vịt . Tôi vẫn phản đối quyết liệt , vì chị bảo con vịt trong bài hát là tôi . Nhưng hôm nay , tôi thấy ấm lòng biết mấy . Nếu được sống một ngàn năm như thế , tôi cũng sẽ không bao giờ thấy chán .

Giấc mơ đến  nhẹ nhàng – giấc mơ trẻ thơ đưa tôi đến đồng cỏ xanh ngập nắng . Tôi chạy thật nhanh đến nơi có những bông hoa trắng ngần rạng rỡ . tôi sẽ hái về tặng mẹ và chị , tặng cả ba nữa chứ , ai bảo chi phụ nữ mới nhận được hoa ?

Bỗng có tiếng gọi từ  phía sau , tiếng gọi khe khẽ rồi lớn dần , tiếng gọi không hối hả nhưng vang vọng như  từ  một cõi khác . Tôi quay lại và thấy mình đứng giữa ngôi nhà thân yêu , không một tiếng động , không một ngọn đèn . Ánh trăng vẽ những hình thù kỳ quái lên nền nhà . Lại những tiếng gọi ấy , tôi không thể nghe ra nội dung , cũng không thể đoán được là giọng nói của ai , chỉ biết nó thôi thúc tôi mở cửa đi ra ngoài .

Vần trăng trên đầu méo mó , không tròn không khuyết , tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lùng . Hai hàng cây ban sáng còn xanh tươi , giờ tím ngắt , tái tê giữa không gian vắng lặng . Sao giờ này vẫn có nhiều người như thế ? Ở vùng này , chỉ sau 7 giờ tối thì không có ai ra ngoài nữa . Nhưng trước mắt tôi là từng nhóm người ngồi với nhau , gương mặt vô cảm . Lạ lùng hơn nữa là có nhiều người như  thế , nhưng xung quanh chẳng có một tiếng động nào . Cả những nhóm người đang ngồi với nhau cũng chẳng ai hé môi , họ trò chuyện với nhau bằng những ánh mắt vô hồn . Một chị ngồi ở vệ đường nhìn tôi , hình như  chỉ có chị chú ý đến tôi . đến ngồi cạnh chị , tôi bắt chuyện:

- Chị làm gì ở đây vậy ? Cả những người này , họ là ai ?

- Họ về thăm người thân , và bây giờ , họ đang chờ chuyến tàu cuối .

Thế ra những người này đều là dân ở đây , sao tôi không biết họ nhỉ ?Chuyến tàu cuối ? Trên đường này có tàu đi qua sao ? Đi đâu nhỉ ? Tôi định hỏi chị nhưng rồi lại thôi . chị cất tiếng chậm rãi :

- Chị đã sống ở đây với đứa con bé bỏng . Công việc thật vất vả nhưng không quật ngã chị . Chị phải nuôi con , phải chờ người chồng không biết đang ở nơi nào . Con chị xinh lắm , đó là gương mặt thiên thần . Nó hiểu chuyện lắm em ạ , thấy chị mệt , nó không khóc , không quấy gì cả . Nhiều khi không đủ sữa cho con , lòng chị đau như  thắt mà nó cứ  nhoẻn miệng cười . Em biết không , nó chỉ vừa 9 tháng ….

Gương mặt người mẹ trẻ khắc khoải . Tôi muốn chia sẽ , nhưng chẳng biết nên làm gì .

- Sau này chị tính thế nào ?

Chị nhìn tôi ngỡ ngàng :

- Tất cả những người ở đây chỉ nói về quá khứ , không ai có hiện tại và tương lai cả . Em ạ!

Tôi chợt nhận ra chị , tôi đã gặp chị rồi . Gương mặt khắc khổ ấy , đúng chị Hoa , chị dọn rác cho cả trăm ngôi nhà quanh đây . Trước đây tôi vẫn thấy chị cặm cụi ở bãi rác , lần mò , tìm kiếm , đứa con nhỏ ngủ ngoan trên lưng . nhưng cả cuộc sống chật vật lam lũ ấy chị cũng không được sống trọn , có chuyện khủng khiếp đã xảy ra …

Chị đứng lên và “bước đi” , một chân của chị không còn , chân còn lại lướt đi trên không . Chị đã chết cách đây 3 năm , trong một tai nạn , bánh xe lửa nghiền nát chân chị . Đứa con nhỏ được đưa về mái ấm của tỉnh , góp vào nơi đó một sinh linh non nớt , một mảnh đời bất hạnh .

Giờ thì tôi đã biết những người ở đây là ai , họ đều không còn trên cõi đời , có người ra đi từ khi tôi chưa chào đời nên tôi không biết mặt . Đây là đâu ? Sao tôi lại gặp được những người đã chết ? Tôi hoảng hốt thật sự : Tôi đang lạc vào cõi chết . Một ngày lạ lùng : thời gian lạ lùng , không gian lạ lùng . Tôi nhìn lại mình và không thể thốt lên lời nào , tôi không còn là cô bé 9 tuổi như ban sáng nữa , mà trở về là tôi của hiện tại . Đầu tôi đau nhói , bàn tay đưa lên xoa chỗ đẫm máu . Sợ hãi , tôi chạy nhanh về nhà , đôi chân không còn chạm đất .

Nhà tôi đây rồi , đèn đã được thắp sáng lên tự  bao giờ . Cả ba mẹ và chị đều đang ở phòng khách , có cả anh rể nữa . Thời gian đã về đúng vị trí của nó . Tóc ba đốm bạc , đôi mắt u buồn sau cặp kính dường mờ đục vì nước mắt . Ánh đèn lạnh lùng hắt lên gương mặt đau thương của mẹ , mắt nhòa lệ . chị hai gục đầu vào anh , nức nở . Chuyện gì đã xảy ra ?Ai đã làm cho ba mẹ đau lòng đến thế ? Tôi quên mất vết thương đang rỏ máu trên đầu , đến bên mẹ. Nhưng …..

Chẳng ai nhìn thấy tôi cả . tôi cất tiếng gọi , giọng tôi chìm vào khoảng không vô hình . Im lặng như  tờ , chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ và chị . Một bàn tay lạnh ngắt chạm vào vai tôi , một bà lão gương mặt nhân từ nhìn tôi đầy thông cảm :

- Con không nhớ là mình gặp tai nạn sao ? Ta đưa con về gặp lại gia đình lần cuối . Còn bây giờ , con hãy đi theo ta , ở đây không có chỗ cho chúng ta nữa .

Phải , tôi đã nhớ ra rồi …sáng hôm ấy , trận mưa suốt đêm , con đường trơn ướt , một nhánh cây rơi ….Tôi đã ra đi như  nhánh cây gãy lìa ấy , tán lá còn xanh non . Nhưng sao tôi chẳng nuối tiếc gì ? Tôi đã đánh đổi nhiều thứ , mòn mỏi tìm kiếm nhiều thứ , để rồi bây giờ tôi đã đạt được gì đâu mà thấy lòng thanh thản lạ . Không , tôi đã có tất cả . Người chết đi vẫn còn tâm nguyện cuối cùng , đó chính là ước muốn từ tận đáy lòng mà khi sống , chúng ta dễ dàng quên đi , vùi lấp trong lo toan bộn bề . Cuộc đời thanh cao hay tầm thường , ai mà biết được . Chỉ biết tình yêu thương là thứ  quý giá nhất con người được có để cho và được thiếu để nhận . Hạnh phúc gia đình , đó là điều mà con người , linh hồn tôi tìm kiếm , và đã gặp , dẫu linh hồn này giờ không còn chỗ ở thế gian . Mỗi cuộc đời là một bức tranh , chẳng bao giờ là hoàn tất , nhưng khi người họa sĩ ngừng cọ , hẳn bức tranh ấy cũng nói lên điều gì . Bức tranh đời tôi quá nhỏ bé nhưng cũng  muốn thốt lên hai chữ “yêu thương”.

Posted by styx6561 in 07:52:33 | Permalink | Comments Off

Wednesday, February 8, 2012

Thế Gian Vô Thường

Hoa nở, rồi lại tàn….

Nét đẹp thiếu nữ rồi cũng phai tàn theo thời gian….

Tiền bạc, cơ ngơi sự nghiệp, của cải, vật chất:  có đó – mất đó….

Sinh đó, diệt đó….

Hòa bình rồi lại chiến tranh, không ai biết được ngày mai….

Hiroshima năm nào, chớp mắt đã thành cát bụi….

Đừng tự hào với bất cứ cái đẹp giả tạo nào mà mình đang có trên thân thể này, vì chỉ cần 1 sự cố xảy ra, nó sẽ hư – xấu và bị hủy hoại hoàn toàn…Nó là giả! Đôi chân ấy có thể mất đi, đôi mắt ấy có thể mù lòa, trí não ấy sẽ không còn minh mẫn….

Ngay cả sự vật cũng không thể trường tồn với thời gian, huống chi thiên nhiên, con người, và lòng người….

2 chữ  “Ái Tình”…

Đời người: Sinh – Lão – Bệnh – Tử, có gì vui ???

Trong thế giới tạm bợ, ngập tràn khổ đau này, loay hoay mãi, cuối cùng chỉ có thể tìm được cái gọi là “thanh thản” và “bình yên” khi an trú dưới ánh sáng Phật Pháp….

Để tránh bất hạnh khổ đau, hãy gắng sống tốt và theo sát lời Phật dạy. “Không làm các điều ác – Thường làm các việc lành”. Dù rằng Nhân quả – Nghiệp báo đã làm chủ cuộc đời, nhưng tu thân – tích đức HOÀN TOÀN CÓ THỂ GIẢM NHẸ TỘI – NGHIỆP để có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn, tinh thần nhẹ nhàng thanh thản hơn. Đừng tiếp tục sa lầy. Đừng tiếp tục trì hoãn. Đời người sống nay chết mai. Hãy mau mau trở về dưới chân Phật….


Trích dẫn: “Thân này là vô thường, là khổ, là vô ngã, thấy thân này là bất tịnh uế nhiễm, hôi thúi (đàm, nước tiểu, phân,máu,mủ,..), bệnh tật, khổ đau, thấy những người thân quyến thuộc là nhân quả, là những người vay nợ với nhau, không có chi là thường còn, vĩnh viễn, các pháp trong thế gian này không phải của mình nữa, là do duyên hợp, là đau khổ, là trói buộc, thương nhớ chỉ là một sự tạm bợ trong khi thân này còn sống, đến khi nó hoại diệt rồi thì sự thương nhớ kia cũng không còn, nó sẽ tan ra thành mây khói.”    

 

  

Posted by styx6561 in 13:31:47 | Permalink | Comments Off

Sunday, January 15, 2012

‘Last Christmas’ – nhớ về Giáng sinh đã qua

Trong gần 30 năm qua, ca khúc kinh điển của nhóm Wham vẫn luôn đem tới cho người nghe những dư vị ngọt, đắng mỗi dịp Giáng sinh về.

Ra đời từ năm 1984, Last Christmas là bài hát George Michael sáng tác dành cho lễ Giáng sinh. Hàng năm có tới hàng trăm nghệ sĩ hát lại giai điệu này theo nhiều phong cách khác nhau. Tuy nhiên, không bản thu âm nào để lại ấn tượng mạnh mẽ và sâu sắc như phiên bản gốc của nhóm Wham. Qua giọng hát của George Michael, Last Christmas mang đến những cảm xúc ngọt ngào, xen lẫn đắng cay của một thứ mà ta không thể không nhắc tới vào mỗi dịp Giáng sinh, đó là Tình yêu.

“Last Christmas” là đĩa đơn nổi tiếng nhất của nhóm Wham.

“… Last christmas, I gave you my heart
But the very next day, you gave it away
This year, to save me from tears
I’ll give it to someone special…”

“… Mùa giáng sinh trước, anh trao em cả trái tim
Nhưng chỉ vài ngày sau đó, em đã vứt bỏ tất cả
Năm nay, để nguôi đi những giọt nước mắt
Anh sẽ trao con tim mình cho một người đặc biệt…”

Last Christmas là câu chuyện về một chàng trai đã cuồng si, hết mình vì tình yêu trong mùa Giáng sinh. Nhưng người con gái anh yêu lại rời bỏ ra đi, khiến chàng trai ấy cô đơn, tuyệt vọng trong mùa Giáng sinh lạnh giá.

Giáng sinh về đem theo những bông tuyết trắng xóa, những cơn gió lạnh buốt thổi qua những ánh đèn lung linh, mờ ảo trên khắp các nẻo đường. Giáng sinh luôn là dịp để đôi lứa thể hiện tình yêu bằng những nụ hôn ngọt ngào hay những lời yêu thương ấm áp. Nhưng Giáng sinh cũng là thời điểm gợi nhớ tới quá khứ, tới những ký ức buồn đã trôi qua.

Giáng sinh là mùa của yêu thương.
Giáng sinh là mùa của yêu thương.

Câu hát “Last christmas I gave you my heart, but the very next day, you gave it away” gợi nên một tâm trạng, nỗi niềm khắc khoải, day dứt cho người nghe khi nhớ về “mùa Giáng sinh trước”, nhớ về những kỷ niệm tình yêu của ngày hôm qua.

“… Once bitten and twice shy
I keep my distance, but you still catch my eye
Tell me baby, do you recognize me?
Well, it’s been a year. It doesn’t surprise me…”

“… Một cảm giác nhức nhối và ngại ngùng
Anh giữa khoảng cách cho riêng mình, nhưng sao vẫn chạm vào ánh mắt em
Hãy nói cho anh biết, em có còn nhớ anh không?
Một năm đã trôi qua, và anh chẳng ngạc nhiên về điều này…”

Chàng trai trong bài hát tuyệt vọng, sống trong nỗi day dứt khôn nguôi. Anh ta cố quên hình bóng của cô gái mình yêu nhưng không sao làm nổi, để đến khi nhìn lại, một năm đã trôi qua quá nhanh. Cảm xúc không phải là thứ dễ bị nắm bắt, nhưng có những khoảnh khắc để lại dấu ấn và in sâu trong tâm trí chúng ta. Đơn giản là một nụ cười, một nụ hôn hay một ánh mắt.

“… I wrapped it up and sent it
With a note saying ‘I love you’
I meant it, now I know what a fool I’ve been
But if you kissed me now
I know you’d fool me again…”

“… Anh từng gửi con tim mình
Với lời nhắn yêu thương ‘Anh yêu em’
Giờ anh mới biết lúc đó mình thật ngu ngốc
Nhưng nếu giờ đây em trao anh một nụ hôn
Anh biết em sẽ biến anh trở thành một kẻ khờ lần nữa…”

Tình yêu luôn đến bất ngờ và không ai có thể chế ngự được con tim, để rồi khi trôi qua và nhìn lại, ta thấy mình giống như kẻ ngốc. Chàng trai trong Last Christmas đã yêu hết mình, để đến khi tuyệt vọng mới nhận ra mình quá dại khờ. Nhưng anh ta biết rằng, mình sẽ tiếp tục cuồng nhiệt nếu tình yêu lại đến và xâm chiếm lấy tâm hồn, bởi lẽ Giáng sinh là mùa của yêu thương.

Giai điệu của Last Christmas đưa người nghe trở lại với những ký ức tươi đẹp của mối tình đầu, của một tình yêu không thành trong những năm tháng tươi trẻ. Để rồi khi bị điệp khúc “Last christmas I gave you my heart…” kéo trở lại thực tại, chúng ta mới tự mỉm cười với bản thân vì đã có một thời ngây dại, nồng cháy hết mình vì tình yêu tuổi trẻ.

“… A crowded room, friends with tired eyes
I’m hiding from you, and your soul of ice
My god I thought you were…
Someone to rely on
Me? I guess I was a shoulder to cry on…”

“… Trong căn phòng đông đúc, ngột ngạt
Anh cố gắng trốn tránh em và cả tâm hồn băng giá của em
Chúa ơi, anh từng nghĩ rằng em là người…
có thể để anh gửi trọn cuộc đời
Còn anh cũng đã nghĩ rằng mình sẽ là bờ vai để em tựa vào mỗi khi muốn khóc…”

Giọng hát đầy tâm trạng của George Michael tiếp tục đưa người nghe đi tới tận cùng cảm xúc của sự khắc khoải, day dứt. Tình yêu cũng giống như một ly rượu vang thơm nồng, vừa khiến con người ấm áp, êm đềm, say sưa nhưng cũng đem tới cả hương vị đắng, cay, chua chát.

“… A face on lover with a fire in his heart
A man under cover but you tore him apart
Maybe next year I’ll give it someone special
I’ll give it to someone special…”

“… Một người đàn ông với ngọn lửa tình trong tim
Một người đàn ông với chiếc vỏ bọc mà em đã xé nát
Một ngày nào đó, anh sẽ trao con tim mình cho một người đặc biệt…”

Đối với chàng trai của Last Christmas, Giáng sinh đã để lại một vết thương tình cảm trong sâu thăm con tim mình, nhưng cũng đem tới cho anh ta sự hy vọng, hy vọng vào một tình yêu mới. Chàng trai ấy hy vọng sẽ tìm thấy tình yêu thực sự, được trao con tim cho một người thật đặc biệt trong dịp Giáng sinh tới.

Những câu hát cuối bài đã thể hiện “tinh thần” Giáng sinh, cũng như những thông điệp mà George Michael và nhóm nhạc của anh gửi gắm đến người nghe. Đêm Giáng sinh là thời khắc để chúng ta nhìn lại những kỷ niệm đã qua với một nỗi bồi hồi khôn xiết, nhưng cũng là lúc để ta mỉm cười hy vọng vào một ngày mai hạnh phúc.

“Tinh thần” Giáng sinh được thể hiện rõ nét qua lời ca và giai điệu của “Last Christmas”.

Không phải ngẫu nhiên Last Christmas lại trở thành ca khúc phổ biến và được hàng triệu người yêu nhạc trên khắp thế giới yêu mến đến vậy. Chính lời ca đầy ý nghĩa về tình yêu, giai điệu buồn man mác nhưng vẫn đủ ấm áp để xua đi phần nào cái giá lạnh của ngày đông đã giúp Last Christmas trở thành một trong những bản nhạc kinh điển của lễ Giáng sinh, bên cạnh Jingle Bells, Feliz Navidad hay Mary’s Boy Child.

Một mùa Giáng sinh mới lại về mang theo những kỷ niệm đã qua. Dù cho được vang lên trên những con phố tấp nập người qua lại trong ánh đèn chùm rực rỡ, hay trong một căn phòng nhỏ trống vắng, Last Christmas của Wham vẫn đem tới cho người nghe những cảm xúc trọn vẹn, như khi nó xuất hiện lần đầu từ gần 30 năm về trước. “Mùa Giáng sinh ấy” sẽ vẫn luôn là miền ký ức riêng để mỗi chúng ta tự mình khám phá khi những ngày cuối cùng của năm sắp trôi đi.

Posted by styx6561 in 09:35:02 | Permalink | Comments (1) »

Thursday, January 5, 2012

Mother In The Dream

Xúc động quá , là một người có tình cảm sao không lặng đi khi nghe bài hát này được. Cũng giống như  Elsa trong bài hát giọt sầu trong tim , con người khi sinh ra đời chính mẹ là người trao tình yêu thương đến cho ta .

Sao tôi nhớ bài hát ru mẹ vẫn thường ru tôi ngủ  lúc tôi còn bé ” Mẹ yêu con ”

Posted by styx6561 in 13:56:00 | Permalink | Comments Off